Xin chào tất cả mọi người!
Tôi đã lớn lên không có cha.
Không có bàn tay nào để dẫn dắt tôi, không có giọng nói nào để nói với tôi “tôi tự hào về bạn.”
Khoảng trống này, tôi đã mang theo suốt cuộc đời. Và để lấp đầy nó, tôi đã tìm kiếm tình yêu, khắp nơi, ngoại trừ nơi nó thực sự ở.
Tôi đã gắn bó với những người làm đau đớn tôi, vì trong thâm tâm, tôi chỉ muốn được yêu thương.
Nhưng mỗi lần, tôi lại bị bẻ gãy thêm chút nữa. Cho đến ngày tôi nói với Chúa:
“Hãy lấy đi trái tim này của con. Con không muốn yêu nữa, con không muốn đau nữa.” ![]()
Và thế nhưng… chính vào lúc đó Chúa Giêsu đã mở một cánh cửa khác.
Tôi đã không hiểu ngay lập tức. Tôi đã đổ lỗi cho Ngài. Tôi đã hét lên cơn giận của mình.
“Tại sao nữa, Chúa ơi? Tại sao con lại xứng đáng, cũng như người khác, có một tình yêu không làm tổn thương?”
Và một ngày, Ngài đã trả lời tôi… không bằng lời nói, mà bằng một người.
Một người mà Ngài đã gửi đến để cho tôi thấy thế nào là tình yêu đích thực.
Không phải là người phá vỡ, không phải là người lấy đi, mà là người cho đi mà không nghiền nát, người chữa lành mà không phán xét.
Thông qua người này, Chúa Giêsu đã dạy tôi rằng tình yêu không phải là một hy sinh theo cảm giác đơn phương. Tình yêu, chân thực, là hai chiều.
Là tự cho đi mà không mất chính mình. Là yêu mà không sợ hãi.
Hôm nay, tôi biết rằng tôi được yêu thương, không phải vì ai đó đã chọn tôi,
mà vì Chúa Giêsu đã chữa lành tôi.
Ngài đã giúp tôi có thể yêu lại lần nữa, không để lấp đầy khoảng trống, mà để chia sẻ bình an mà Ngài đã đặt trong tôi.
Và bạn, nếu bạn đau đớn, nếu bạn nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc, nếu bạn đang trong một mối quan hệ khiến bạn trống rỗng thay vì đầy đặn… hãy biết rằng Chúa Giêsu đang đợi bạn.
Ngài không muốn bạn buồn khổ. Ngài muốn bạn học cách yêu như Ngài yêu, trong ánh sáng, sự dịu dàng và chân lý.
