Câu kinh này làm tôi nhớ đến một bài tôn vinh mà chúng tôi hát vào lễ Phục Sinh và nhất là đến sự hy sinh của Chúa Giê-su. Ngài, khiêm nhường đến tận thập giá.
Và chính điều đó Ngài yêu cầu chúng ta, hãy khiêm nhường, dịu dàng và đầy ân sủng đối với người khác. Chính ở đó trái tim chúng ta tìm được sự nghỉ ngơi.